Người chồng hiền lành vô tâm, bất lực

Đời người con gái luôn ao ước lấy được một người chồng tài ba, hào hoa, giỏi giang mà mình có thể trao thân, gửi phận, nương tựa cả cuộc đời. Còn như Ngọc Hoa thì không được như ước muốn. Cô  cảm thấy chán nản và dường như  cuộc sống bế tắc khi lấy phải một người chồng khờ khạo chẳng nhờ vả được điều gì. Thậm chí cô còn gánh nặng hơn khi phải nuôi thêm chồng.
Ngày Hoa lấy chồng, cô  không thích  anh cho lắm. cô có cảm giác anh sống  hiền lành quá mức nếu không muốn nói là thằng khờ. Thời buổi mà thanh niên người ta ra ngoài năng động từ cách ăn nói, giao tiếp đến ý chí lập nghiệp, làm giàu thì anh vẫn bằng lòng với việc ngồi làm văn phòng, nhận mức lương không đủ nuôi bản thân huống chi là nuôi vợ con.


Ngọc Hoa  đi làm cho một công ty nước ngoài. Lương của cô ta  so với người khác  không là gì nhưng cũng cao gấp 3, 4 lần lương của chồng. Chồng cô thì nói rằng anh bằng lòng với việc về nhà đón con, nấu cơm, giặt đồ để cô ta yên tâm đi làm vì công việc của anh chẳng có gì, hôm nào cũng được về sớm. Lúc đầu cô thấy đó là chuyện cũng có thể chấp nhận được. Nhưng rồi càng sống chung với nhau càng thấychán nản , nếu người chồng không thể là chỗ dựa kinh tế, không có tiếng nói trong gia đình thì khó mà cuộc sống tốt đẹp lên được.

Quãng thời gian cô  sinh con cũng là lúc khó khăn nhất. Cô nằm một chỗ, không thể đi làm được, trong khi đó chồng cô lương tháng 3 triệu, không đủ cho anh ấy xăng xe, ăn sáng, tiền tiêu lặt vặt. Toàn bộ số tiền dùng cho việc sinh đẻ và tiền sinh hoạt gia đình trong quãng thời gian đó đều do cô tự lo. 

Khi anh cầm tiền đưa cho cô,cô cứ ngỡ là tiền của anh ấy nhưng hóa ra anh tới công ty để vay của đồng nghiệp mấy chục triệu về để chi tiêu cho gia đình. Tất cả lại trút lên đầu cô sau khi  sinh con xong bởi vì cô lại phải lao vào làm trả nợ. Đến nay, cô đã có 2 đứa con và cả hai lần cô sinh con đều như vậy cả. Kinh tế gia đình ngày càng tụt lùi bởi vì khi có 2 con thì không thể như thời vợ chồng son được nữa.

Mỗi sáng, anh ta lại ngửa tay xin tiền cô ta đổ xăng vì càng ngày tiền tiêu của anh càng không đủ. Nhìn chồng mà cô chán tới cổ họng. Tối ngày quanh quẩn với chiếc quần đùi, ra khỏi nhà là ngửa tay xin tiền vợ. Điều cô chán không phải là vì chồng không làm được nhiều tiền mà anh ấy không thấy đó là điều đáng xấu hổ của một thằng đàn ông. Lẽ ra, anh ấy phải ra ngoài, nhìn người ta lo được cho vợ, cho con cuộc sống tốt đẹp thì phải thấy nhục khi mình không làm được thế. Nhưng đây anh ấy chỉ thấy thế là đủ,nhàn thân, là đỡ mệt đầu,là đủ rồi, miễn là vẫn có đủ cái ăn, cái mặc là được rồi.

Sống với nhau 2 mặt con rồi nhưng cô càng ngày càng chán chồng. Giờ cũng có người đàn ông ngỏ ý muốn lo cho cô tất cả. Anh ấy hơn cô nhiều tuổi nhưng vợ mất rồi, giờ sống một mình. Cô cũng không phải loại đàn bà thay lòng đổi dạ, thấy người giàu thì hám lợi bỏ chồng mình. Cô  đã nhiều lần góp ý với chồng, mong anh có ý thức hơn trong việc cùng vợ làm ăn kinh tế nhưng chồng cô lại bảo: “Nhà mình đã đến nỗi chết đói, đến nỗi không có cái bỏ mồm chưa mà em cứ phải làm ầm ĩ lên thế. Anh thấy sống thế này cho nhàn nhã, đỡ mệt đầu”. Cô  chẳng biết nói gì thêm nữa cả. Đúng là anh ấy đâu có phải mệt đầu, đúng là anh ấy nhàn hạ vì toàn bộ mọi chuyện đều một mình cô ta  làm, thậm chí cô còn phải lo thêm cả phần anh ấy nữa.

Cô dường như bất lực và càng ngày càng rơi vào trạng thái trầm cảm, cô thấy cuộc sống chẳng và tình yêu chẳng có ý nghĩa,chẳng còn chút tình cảm, yêu thương gì đối với chồng của mình nữa.
Các bạn xem và tam khảo thêm nhiều điều thú vị tại : in hiflex

Nội dung bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *