Đặt hàng

Có những lúc ta tưởng có thể bỏ đi tất cả

Có những lúc ta tưởng có thể bỏ đi tất cả
Rate this post

Có những lúc ta tưởng có thể bỏ đi tất cả.
Có những lúc từng nghĩ, làm lắm để làm gì.
Có nhiều lúc nghĩ, làm nhiều cũng chẳng đọng lại gì
Nhưng, không phải vậy.
Khi ta tạo ra giá trị, những giá trị đó nhất định sẽ sản sinh ra những giá trị khác lớn lao hơn.
Không có gì là hoàn toàn lãng phí và không là gì cả.
Nếu ta bỏ đi, nghĩa là ta tự khước từ và từ chối lợi ích của chính mình.

Có một người nọ, sở hữu một căn nhà tồi tàn trên một khoảng đất rộng. Anh ta rất lấy làm khó chịu và chán chường cho rằng, nhà mình chẳng ra gì. Thế rồi anh ta nghĩ, anh ta giỏi và có tài nên vào trung tâm đô thị thế nào mà chẳng kiếm ra việc. Làm có thu nhập cao rồi sẽ giàu có, thuê nhà ở cũng được, còn hơn chán chỗ ở của anh ta bây giờ.

Nghĩ là làm, người ấy gói ghém đồ đạc chuẩn bị cuộc hành trình với tương lai sáng lạng trong đầu. Đúng như anh ta nghĩ, với tài năng của mình, anh ta kiếm được một việc làm kha khá, đủ để thuê một căn hộ nho nhỏ để lấy chỗ đi về sinh hoạt. 


Hôm nọ, có một người tìm đến anh ta, hỏi về căn nhà và khu đất bỏ không, nếu anh có thể cho thuê thì để họ thuê sử dụng khỏi lãng phí. Anh ta lấy làm mừng lắm, thứ ở vùng quê ấy cho không có lẽ chẳng ai thèm giờ cho thuê lại có thêm tiền việc gì mà không đồng ý. Rồi hai bên cùng thỏa thuận hợp đồng thuê nhà.


Phần anh chủ nhà, do công việc ở thành phố đòi hỏi nên bận rộn không có thời gian về quê thăm nhà, anh cũng đã thuê được chỗ ở khang trang hơn. Bẵng đi một thời gian, người thuê nhà tìm đến. Anh tưởng người ta đến để trả hợp đồng thôi không thuê nhà nữa, vì anh nghĩ, chắc chỗ đó không mang lại ích lợi gì.


Nhưng không phải vậy, người thuê nhà nói với anh, hợp đồng thuê nhà cũng gần đến hạn, tôi muốn hỏi anh, anh có định quay về vùng quê để ở không, hay sẽ sống luôn trên thành phố. Nếu anh không muốn sống ở đó nữa, liệu anh có thể bán cho tôi? 


Tuy có hơi bất ngờ, nhưng anh ta cũng không mấy bận tâm và có quyết định rất nhanh. Mình đã quen với cuộc sống sinh hoạt ở đây, biết có khi nào mà về đó, vả lại có về cũng chẳng làm được gì. Và thế là anh ta đồng ý bán căn nhà với vùng đất của mình cho người đi thuê ở quê kia. 


Thời gian thắm thoắt trôi qua rất nhanh, những danh sách dài công việc với những bữa tiệc và muôn vàn sự kiện khác liên tục trải qua, người thanh niên ngày nào dù thu nhập cao nhưng không tích lũy cho mình được món tài sản nào, nhà ở vẫn là nhà đi thuê.


Một hôm, nhân dịp nghỉ lễ, anh ta quyết định ngưng những việc vẫn làm ở thành phố, dành một chuyến trở về thăm vùng quê cũ, nơi có căn nhà tồi tàn và vùng đất hoang sơ ngày nào. 


Đặt chân đến đầu đường, dẫn về nhà cũ, anh không khỏi bàng hoàng trước vẻ sầm uất xanh tươi, trù phú. Căn nhà tồi tàn mà anh từng chê ngày nào giờ là một căn biệt thự khang trang sừng sững giữa vườn cây, cảnh vật vô cùng đẹp.


Như lạc lõng trong mơ, chợt tỉnh vì tiếng một người chào hỏi. Đó không ai khác chính là người trong vùng đã từng thuê nhà anh thở nào, người ấy mời anh vào nhà, ân cần và mộc mạc, kể với anh: ngày thấy anh bỏ nhà hoang đi vắng, anh ở trong vùng, đi qua rất lấy làm tiếc. Mới nghĩ, mình có thể cải tạo vùng đất này và làm cho nó trở nên có ý nghĩa, và đó là lý do người ấy tìm anh để thuê lại và đã dùng số tiền người ấy kiếm được từ việc canh tác trên vùng đất để mua lại căn nhà.


Người chủ cũ của ngôi nhà và vùng đất như lặng đi, anh không tiếc vì tiền bạc hay tài sản, bởi những thứ đó không thuộc về anh, và vì anh đã ‘chối bỏ’ nó. Có ngược lại thời gian, anh cũng không làm được hay tạo ra giá trị như người chủ mới bây giờ, vì anh chưa bao giờ thấy giá trị từ những gì anh đang sở hữu, anh cũng không yêu quý nó, không muốn vun đắp cho nó.


Anh thầm cảm ơn người chủ mới đã thay anh làm đẹp cho vùng ngôi nhà và vùng đất, trở về thành phố, một sự thay đổi lớn lao đã định hình trong anh. làm việc và sống có kế hoạch cụ thể hơn, yêu quý, trân trọng những gì mình đang có, không còn lãng phí thời gian vào những việc vô bổ. 


Ngày gần cuối đời, anh cũng có một tổ ấm hạnh phúc, có những thứ thuộc về anh chứ không phải đi thuê.


 ———-


Có những thứ ta tưởng rằng chẳng có nghĩa gì thì có thể chứa đựng trong đó sự vô giá.


Giá trị là do ta tự gán cho, tự ta nhận thấy, tự ta tạo dựng nên mà có.


Đôi khi, những thứ ta xem thường và bỏ đi lại là thứ quý giá.


Đôi khi, thứ ta lao theo lại là phù phiếm, đễ có dễ mất.


——————-


Cảm xúc trong những ngày miệt mài ‘xây nhà’ và ‘trang trí nội thất’ cho ngôi nhà và vùng đất bị chê. (Có nhà, ta có thể ở mà không phải lo lắng, có thể bán khi ta muốn, không sợ bị chê nhà xấu, không ai thèm ở, thèm đến, chỉ sợ ‘không có nhà. ^^ )
Thấy bài viết có ích ủng hộ giúp mình like: Phun moi —  Triet long  — Dieu tri nam 😀
Trang chủ của em: Tham my vien tham khảo và bình luận thoải mái  nhé!!!
Nhận: May đồng phục giá - Chuyên mục: May đồng phục - Maula.vn: May quần áo chùa