Đặt hàng

Hồn người con về hóa thành con rắn độc cắn chết người

Hồn người con về hóa thành con rắn độc cắn chết người
5 (100%) 7 votes

Ông Nguyễn Văn Phú (54 tuổi) và bà Trần Thị Lan (47 tuổi, ngụ thị xã Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế)có người con mới 10 tuổi bị bệnh và chết,sau khi người con qua đời, vì nhớ con nên mọi con gì bò vào nhà mình đều cho là người con về thăm cha. Một con rắn cực độc bò vào nhà, ông lại liên tưởng hồn con lại về thăm mình nên ông đã nuôi và chăm sóc nó, một lần ông cho nó ăn và nó cắn ngược lại ông, kết quả ông chết ngay sau đó
Đứt ruột nhớ con, hễ thấy rắn quanh quẩn trong nhà, ông bà lại
nghĩ đứa con trai tuổi Tỵ về thăm. Trong một lần thấy rắn nằm trong ụ
thóc, ông Phú bắt mồi mang cho “con” ăn, bị rắn cắn chết tức tưởi.
Cho “con” ăn, bị cắn chết
Người phụ nữ ngồi bó gối trong căn nhà ba
gian cũ kỹ, tường bờ lô đã chuyển màu mốc meo theo thời gian. Từng cơn
mưa tạt vào hiên như thể ném từng nắm đá cuội. Gió rít từng hồi, lạnh
lẽo lùa qua khe cửa nhỏ. Nhìn đám ngô nằm lăn lóc nơi góc nhà, bà nói
giọng rầu rầu: “Mưa miết ri, ngô không phơi được, chắc hư hết. Mùa sau lại không có giống để trồng”.

chet-voi-ran

Bà Lan kể về cái chết oan nghiệt của chồng
bằng giọng rưng rưng. Chiều hôm đó, chồng bà đi đám giỗ người bà con về
thì trời đã dần tắt nắng. Thấy vợ đang lui cui hốt lúa trước sân, ông
cũng xắn tay áo, phụ một tay. Trong lúc xúc lúa vào bao, ông phát hiện
con rắn học trò quấn mình nằm buồn thiu trong ụ lúa.
Cạnh đó, chú nhái
bén cứ nhảy loi choi bên gốc chanh đã trụi lá. Nghĩ đứa con trai “nhập”
vào rắn, bò về thăm cha, ông hớn hở đi kiếm thức ăn, mang đến cho “con”.
“Ông nói “để tau cho con trai tau ăn”, rồi một tay cầm con rắn, một tay
đút con nhái bén cho nó ăn. Trong lúc con rắn đớp mồi, mấy lần mổ trúng
tay ông ấy, nhưng vì không đau nên ông cứ để yên”, người vợ nói. Cho
“con” ăn no, người đàn ông tiếp tục xúc lúa gọn trong góc nhà, sau đó đi
tắm rửa nghĩ ngơi, quên luôn chuyện “con trai” “xơi” mấy miếng vào tay.

Sáng hôm sau, thấy chồng nằm trên giường
không chịu dậy, người vợ nấu cháo để sẵn trên bàn, rồi ra đồng làm lụng
bình thường. Cứ nghĩ nằm một ngày, men rượu tan hết, ông lại trở dậy như
bao lần. “Mọi khi nhậu về, ông nằm một ngày là tỉnh. Vậy mà hôm đó,
nằm đến hai ngày, ông vẫn không chịu nhúc nhích. Tui còn cằn nhằn, “ăn
uống chi mà về cứ nằm miết rứa?”. Rồi thấy ông ói mửa, có chất bầm đen,
tui lo quá nên một hai bắt ông đi viện, mà ông mô có chịu nghe. Tui phải
nhờ người hàng xóm cạnh nhà chở đi. Tui cứ nghĩ chắc chồng bị trúng
gió, chứ có ai ngờ…”, bà Lan sụt sùi.
Thấy bệnh tình ông Phú quá nặng, Trung tâm
y tế thị xã Hương Trà tức tốc chuyển ông vào Bệnh viện Trung ương Huế
cấp cứu. Tại đây, sau khi thăm khám, bác sĩ cho biết, ông Phú bị trúng
độc rắn cắn. Do cấp cứu muộn, độc rắn đã phá hủy hoàn toàn các hồng cầu
và lục phủ ngủ tạng. Sau khi nằm điều trị hai ngày, ông Phú trút hơi thở
cuối cùng.

Xem rắn là con
Người đàn ông đã cõng ông Phú đi cấp cứu
kể lại trong tiếc nuối, ông Phú vốn nhanh mồm nhanh miệng. Nhưng chẳng
hiểu sao, chuyện bị rắn cắn lại không nghe ông hé răng. “Xưa nay ở
làng này, ai bị rắn cắn, dù rắn độc mấy nhưng chỉ cần làm “thuốc dấu”
(Người làm “thuốc dấu” dùng một loại lá cây đắp lên vết rắn cắn để khử
độc – PV) là lành ngay. Nếu ông ấy nói sớm, chắc đã không phải chết oan
ức như rứa”, nhân chứng này nói.
Nằm cấp cứu ở bệnh viện, ông Phú không còn
khả năng nói chuyện. Ai đến thăm, ông chỉ biết nặng nhọc đưa tay ra
bắt. Nước mắt người đàn ông cứ ứa ra chua chát. Người thân ông Phú kể,
những ngày nằm ở nhà, vết rắn cắn trên tay ông Phú cứ rỉ máu liên tục.
Vậy mà người đàn ông không một chút nghi ngờ con rắn chính là thủ phạm
khiến ông phải nằm liệt giường. Một người địa phương giải thích, giống
rắn đầu đen cổ đỏ thuộc loại rắn hiền, không có độc, gọi là rắn học trò.
Xưa nay xứ Huế vốn trọng việc học và quý học trò, nên cả loại rắn mang
tên học trò cũng được “cưng”. Nếu gặp rắn học trò bò vào nhà, người ta
chỉ lấy chổi đuổi ra chứ không bao giờ đánh đập. “Nghe ông Phú bị
rắn học trò cắn chết, ai cũng bất ngờ. Trước giờ cứ nghĩ loài rắn vô
hại, chứ có ai ngờ cũng độc như thế. Sau này mới biết, bình thường rắn
học trò cắn sẽ không có độc. Nhưng khi chúng đang ăn mồi, sẽ tiết ra nọc
độc. Nếu bị cắn trong lúc này sẽ rất nguy hiểm”.

Vợ ông Phú nói trong nước mắt, hai lần bà
mang người thân đi viện, đều phải chịu cảnh sinh ly tử biệt. Hơn 10 năm
trước, đứa con trai của bà sau cơn sốt vì bệnh viêm não, đã lìa đời sau
mấy ngày nằm viện. Bởi con trai tuổi Tỵ, vì quá nhớ con, vợ chồng bà hễ
thấy rắn học trò quanh quẩn trong nhà, lại nghĩ con trai về thăm. “Ông
ấy khi mô cũng nói “Rắn học trò là con tau. Đừng đập chết nó”. Mỗi lần
ngồi nấu ăn trong bếp, thấy nó bò đến, tui hay nói: “Con về thăm đó hả
con?”. Rứa mà không ngờ, ông ấy lại chết oan nghiệt chỉ vì tin “hắn” là
con mình”.
Gia cảnh bần hàn
Chồng mất, bà mất luôn cả trụ cột gia
đình. Trên bà là người mẹ già hơn 90 tuổi quanh năm đau yếu, lẫn thẩn.
Sau lưng bà là đàn con nheo nhóc. Nhắc đến gia cảnh, bà lại nghẹn ngào.
Năm người con, một đứa đã ra đi vì bệnh tật. Người con trai lớn bị bệnh
tâm thần, nên gia đình phải chăm lo, quanh năm tốn tiền thuốc thang. “Hồi
nhỏ, tui cũng cho thằng con đầu đi học. Nhưng học mãi mà nó không biết
chi.
Tui lên xin thầy cho con ở lại lớp học “cho kỹ”, nhưng thầy lắc
đầu, cứ cho lên lớp. Có bữa đi học, vì nghịch phá, thầy bắt nó quỳ nơi
góc lớp. Thằng bé cứ quỳ miết, tan học vẫn không chịu đứng dậy đi về.
Sau này thầy biết con trai tui không bình thường, nên thôi không phạt.
Tui cũng không ép con học nữa.

Leo đến lớp 5 thì nó đành nghỉ học”,
bà tâm sự. Đứa con kế của bà được cho ăn học đàng hoàng. Nhưng ra
trường, loay hoay mãi vẫn không có việc làm. Cô gái đành cất bằng cấp
trong đáy tủ rồi về khu công nghiệp “đầu quân” . “Làm công nhân, lương ba cọc ba đồng, chẳng biết khi nào nó mới trả hết số tiền vay hồi đi học”,
bà than thở. Bà kể, thương đứa con gái kế út, học lớp 9 nhưng suốt ngày
đội nắng đội mưa ra tiệm nét để giải bài tập trên mạng, vợ chồng bà vay
nợ được mấy triệu, mua cho con cái máy tính cũ. Giờ ông không còn, bà
chẳng biết xoay sở ra sao với đống nợ trên đầu.

Câu chuyện dường như ảm đạm hơn trong một
sáng ướt át vì mưa. Bà kể, nhà đã xuống cấp, địa phương có chính sách hỗ
trợ giúp gia đình sửa sang lại. Nhưng khi có quyết định của chính
quyền, cũng là lúc chồng bà xuôi tay. Một mình bà với gánh nặng gia đình
trên vai, đành gác lại chuyện nhà cửa.
Hồi vợ chồng mới cưới, nhà tranh
vách đất, chắp vá tứ tung, chỗ này nứa, chỗ kia gỗ, nền nhà lồi lõm,
chi chít ổ gà. Gần chục năm lầm lũi mưu sinh, đôi vợ chồng mới “bê tông
hóa” được ngôi nhà. “Do không có tiền, nên chỉ dựng nhà tạm bợ bằng
bờ lô, không có sắt thép. Mỗi lần mưa gió, tui lại lo nhà sập. Ngày
trước còn có ông để che chắn. Chừ ông mất, tui không biết làm răng”, người phụ nữ nước mắt vòng quanh.

Vợ nạn nhân kể, chồng bà đã qua tuổi 53,
cái tuổi thường hay gặp “hạn”(quan niệm dân gian: “49 chưa qua, 53 đã
đến”). Cứ nghĩ “tai kiếp” đã hết, vậy mà cũng không thoát khỏi lưỡi hái
tử thần. Nhiều người bảo, do ông Phú “hết duyên” với cõi trần, nên “bị
rắn học trò cắn, mà cũng chết”. Nhưng người khác lại bảo, chỉ vì niềm
tin mù quáng mới rước họa vào thân. Nếu người đàn ông không vì quá
thương nhớ con, đâm ra nghĩ quẩn, cho rắn là con mình, thì ông đã không
có hành động “lạ đời”, khiến bản thân phải đoản mạng.
Thấy bài viết hay các bạn Click vào link bên dưới ủng hộ tinh thần người viết Thank! ^_^

Nhận: May đồng phục giá rẻ - Chuyên mục: May đồng phục - Maula.vn: May quần áo chùa